
IN MEMORIAM Lt. Col. NGUYEN THI HANH NHON(1927 – 2017)Lt. Col. NGUYEN THI HANH NHONFACILITY CHAIRPERSON (PRESIDENT) OF THE H.O IN SUPPORT OF THE WIDOWS & WOUNDED SOLDIERS OF THEREPUBLIC OF VIETNAM: "ONE LIFE FOR THE MILITARY,A LIFETIME FOR THE TEAM”
Ms. Nguyen Thi Hanh Nhon was born on July 18, 1927 in Hue, her father is the great mandarin Trung-Quan Do-Thong Nguyen-Huu-Tien, served as a mandarin under Emperor Khai-Dinh, he married Princess Ngoc-Son, daughter of Emperor Dong-Khanh, nickname: Nguyen Phuoc Hy Hy and became “Pho-Ma”. Her mother is Ho-Thi-Em, a businesswoman.
In 1947, she married Mr. Ly Nhut Huong, a businessman.When she was a child, she was a student at Dong-Khanh School in Hue, she joined the Scouting group of Dong-Khanh School, founded by Female Head Madam/Ms.Chenevier, her nickname (“forest”) name is Hac Bac Ai. (She) Enlisted in 1950, her units served were:
● Department of Finance and Administration Second Military Zone (Hue).● Military Medical Supply Officer Nguyen Tri Phuong (1957 - 1964).● Training Center for Female Soldiers, Administration and Logistics Department (1964 - 1967).● Head of the Research Department, Office of the Women's Army Corps at the General Staff (1967-1969).● Air Force Female Division Commander/Air Force Command (1969-1975).
After April 30, 1975 (Invasion/Fall of Saigon):● (She was a) Communist political prisoner (1975-1979).● (She) Arrived in the US on HO2 on November 9, 1990.● Vice President of the Former Political Prisoners Mutual Aid Association (1991-1995).● Editor-in-Chief Nguyet San Reunion (1992-1995).● Vice President/General Secretary of the H.O. Relief Association TPB & QP/VNCH (1996 – 2005).● President of the Association H.O. TPB & QP/VNR Relief from 06/08/2006.
(Her) Military medals of the Republic of Vietnam before 1975: Big Dipper (North Star)
After a short illness, Ms. Nguyen Thi Hanh Nhon took her last breath at 1:43 am on Tuesday, April 18, 2017 (March 22, Year of the Rooster) at Fountain Valley Hospital, Southern California. She was 91 years old. (according to Musician Mr. Nam-Loc)
Sister Hanh-Nhon!(In picture): Former Lieutenant Colonel Nguyen Thi Hanh Nhon between musician Nam-Loc (left) and musician Truc-Ho, at a Thank You Music Festival. (Image: provided by Huy Phuong).
((Recollection/Diary:)) Sister Hanh Nhon! “She is gone”, but those three words still seem to echo in everyone's hearts. Indeed, you are not young! In a world where 70-year-old men and women are called with respectful words, grandpa, grandma, at the age of 90, what language will people use to call her? Sometimes she also complains that she is too old, but there is no one equal to being as old as she is. She sleeps little, has been a vegetarian for more than 20 years, and suffers from minor ailments like other seniors, but no one can work as well as her.
From the day she settled in the US, she didn't know how to drive, rarely went out, just hung around with piles of documents, overflowing in her garage, bedroom and even in her bed. The three phones, which are meant to be called to the guild, were all within her reach, but they rang whenever they wanted to ring, and refused to yield to each other, ringing first and then later, sometimes at the same time. On this earth there are many time zones, the caller does not remember this time where "Ms. Hanh Nhon" is night or day, morning or noon. She doesn't want to lose a call, if someone on the other end of the line is trying to give the wounded soldier $20, and no one picks up the phone, it's a missed opportunity.
She knows everything, can explain the questions of the caller, especially to bring peace of mind and trust to the person on the other end of the line. In this overseas there are hundreds of volunteer organisations to help wounded ARVN soldiers, but the H.O. Relief for Injured Soldiers and Wives of the Republic of Vietnam is considered a large association with the stature of activities and leading prestige. Ms. Hanh Nhon, the day she started joining the association, the initiative was initially initiated by some brothers who came to the US as former political prisoners. run large associations. Yet within a few years, from an anonymous charity association, with only a few active brothers, each year it is possible to earn a few thousand for 100 wounded soldiers, today, the association has a great stature, a large amount of money. sending war invalids to more than $1 million per year, and the number of official war invalids records is more than 15,000, not counting more than 3,000 widows.
This is thanks to her personality and morality, although at times, she appears a little clumsy, honest. She does not have the ability to eloquence or persuade others with her arguments, but there is something about her that makes new people feel sympathetic and trustworthy. The feeling when Nam Loc met her for the first time, when we took her to meet him at the Southeast Asia office or the first time Truc Ho met her through Nam Loc was: “…When I met her, listened to her talk, I believed it right away. She has a style that makes me feel very peaceful when talking and interacting. She is a good person, someone who lives for everyone. Therefore, I have full confidence in her and am ready to work with her for the past 10 years without any doubt.” (Statement by musician Truc Ho about her). Because, in my opinion, it is easier to invest money and effort when we choose a reputable place to invest. Loss of reputation is loss of everything. Therefore, trusting in the association, many organisations that help war invalids in the US as well as abroad, after raising funds, have sent the proceeds to the association to distribute to the wounded soldiers.
She is calm, gentle, non-controversial and selfless, even in times of advocating to destroy slander, with words that are rude to her, as well as to her collaborators, according to the concept of the children (disciples) of the Buddha: "The grievances do not need to be expressed!" It must be said that everyone was shocked at the news of her passing, especially on the days when the pain of April 30 scratched everyone's hearts: the benefactors who had contributed every silver coin to the wounded soldiers through her. The soldier who loved the ARVN troops like her, her expatriate children who have long sympathised with her work, the wounded soldiers at home have considered her as a great benefactor, or as someone who has know her name and work. Sister Hanh Nhon! Her age is very advanced, and no one asks for her dedication to be limitless, but is it too early for her to leave now? More than 15,000 wounded and invalids turn to her today, sending their trust to Vietnamese people far from their homeland.
But dear Sister, we hope that we will continue on your path. The upcoming 11th Thank You Music Festival will be held in San Jose, and future fundraising events will no longer exist, but the spirit of "Hanh Nhon" will remain with movements to support ARVN wounded soldiers around the world. That is the spirit of "ready" of Scouting, the 24/24 (24/7) duty of a soldier and the love and care of Vietnamese morality.
(Alas!) From now on, I shall no longer hear my wife say upon returning home: “Sister called this morning!” or when entering my sister's house, I hear a grandchild calling into the house: "Mother! There's an uncle visiting!”
Because you're gone, really! Sister Hanh Nhon (I mount your departing)!
Huy Phuong JournalApril 23, 2017
TƯỞNG NIỆM TRUNG TÁ NGUYỄN THỊ HẠNH NHƠN(1927 – 2017)
TRUNG TÁ NGUYỄN THỊ HẠNH NHƠN HỘI TRƯỞNG HỘI HO CỨU TRỢ THƯƠNG PHẾ BINH VÀ QUẢ PHỤ VIỆT NAM CỘNG HÒA: "MỘT ĐỜI CHO QUÂN ĐỘI, MỘT KIẾP CHO ĐỒNG ĐỘI
Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn sinh ngày 18 tháng 7 năm 1927 tại Huế, cha là quan Đại Thần Trung Quân Đô Thống Nguyễn Hữu Tiễn, làm quan dưới thời vua Khải Định, ông kết hôn với Công Chúa Ngọc Sơn, ái nữ của Vua Đồng Khánh, nhũ danh: Nguyễn Phước Hỹ Hỹ và trở thành Phò Mã. Mẹ là bà Hồ Thị Em, thương gia.Năm 1947 bà kết hôn với ông Lý Nhựt Hướng, thương gia.Thuở thiếu thời, bà là học sinh Trường Đồng Khánh – Huế, bà gia nhập đoàn Hướng Đạo của Trường Đồng Khánh, do Nữ Trưởng Chenevier sáng lập, tên Rừng của bà là Hạc Bác Ái.
Nhập ngũ năm 1950, các đơn vị đã phục vụ: · Sở Hành Chánh Tài Chánh Đệ Nhị Quân Khu (Huế).· Sĩ Quan Tiếp Liệu Quân Y Viện Nguyễn Tri Phương (1957 – 1964).· Trung Tâm Huấn Luyện Nữ Quân Nhân, phòng Hành Chánh Tiếp Vận (1964 – 1967).· Trưởng Phòng Nghiên cứu văn phòng Đoàn Nữ Quân Nhân tại Bộ Tổng Tham Mưu (1967 – 1969).· Phân Đoàn Trưởng Nữ Quân Nhân Không Quân/Bộ Tư Lệnh Không Quân (1969 – 1975).
Sau 30 tháng 4 năm 1975 · Tù nhân chính trị cộng sản (1975 – 1979).· Đến Hoa Kỳ diện HO2 ngày 09 tháng 11 năm 1990.· Phó Chủ Tịch Hội Tương Trợ Cựu Tù Nhân Chính Trị (1991 – 1995).· Chủ Bút Nguyệt San Hội Ngộ (1992 – 1995).· Phó Hội Trưởng/Tổng Thư Ký Hội H. O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH (1996 – 2005).· Hội Trưởng Hội H.O. Cứu Trợ TPB & QP/VNCH từ 06/08/2006.
Huy chương quân đội VNCH trước 1975: v Tham Mưu Bội Tinhv Danh Dự Bội Tinhv Chiến Dịch Bội Tinhv Quân Phong Bội Tinhv Quân Vụ Bội Tinhv Không Vụ Bội Tinhv Lục Quân Huân Chươngv Bảo Quốc Huân Chương Huân chương Hướng Đạo Việt Nam sau 1975: v Bách Hợpv Bắc Đẩu
Sau một cơn bệnh ngắn, Bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn đã trút hơi thở cuối cùng vào lúc 1:43 sáng ngày thứ Ba 18 tháng 4 năm 2017 (22/3 năm Đinh Dậu) tại Bệnh Viện Fountain Valley, Nam Califonia, hưởng thọ 91 tuổi.
(Nhạc sĩ Nam Lộc) Chị Hạnh Nhơn!Cựu Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn giữa nhạc sĩ Nam Lộc (trái) và nhạc sĩ Trúc Hồ, tại một đại nhạc hội Cám Ơn Anh. (Hình: Huy Phương cung cấp)Chị Hạnh Nhơn! Chị đi rồi, nhưng ba tiếng ấy như còn vọng mãi trong lòng mọi người. Quả thật là chị không còn trẻ! Trong một thế giới mà những ông, những bà 70 tuổi được gọi bằng những chữ kính trọng, cụ ông, cụ bà, thì với tuổi 90, người ta sẽ dành tiếng gì để gọi chị? Nhiều lúc chị cũng than là chị đã quá già, nhưng già mà được như chị có ai bằng. Chị ngủ ít, ăn chay hơn 20 năm nay, cũng đau ốm lặt vặt như những vị cao niên khác, nhưng ai làm việc được bằng chị.
Từ ngày đang định cư tại Mỹ, chị không biết lái xe, ít đi ra ngoài, chỉ quanh quẩn với đống hồ sơ, tràn ngập trong nhà xe, phòng ngủ và cả trên giường của chị. Ba cái điện thoại, danh nghĩa là để người ta gọi về hội, đều nằm trong tầm tay của chị, mà chúng nó muốn reo lúc nào thì reo, cũng không chịu nhường nhau, reo trước reo sau, mà có khi cùng lượt. Trên trái đất này có nhiều múi giờ, người gọi không nhớ giờ này ở chỗ “chị Hạnh Nhơn” là ban đêm hay ban ngày, buổi sáng hay buổi trưa. Chị không muốn để mất một cuộc gọi, lỡ bên kia đầu dây có người đang muốn cho thương binh $20, mà không ai bắt máy là một cơ hội đã bỏ lỡ.
Chị biết hết mọi chuyện, có thể giãi bày những thắc mắc của người gọi, nhất là đem lại sự yên tâm và tin cậy cho người bên kia đầu dây.Ở hải ngoại này có hằng trăm hội thiện nguyện giúp thương binh VNCH, nhưng Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH được xem là một hội lớn có tầm vóc về hoạt động và uy tín hàng đầu. Chị Hạnh Nhơn, ngày bắt đầu đến với hội, sáng kiến lúc đầu do một số anh em đến Mỹ theo diện cựu tù nhân chính trị, chị không phải là người của công chúng, mang cấp bậc tướng lãnh, hay là một người từng điều hành những hội đoàn lớn. Vậy mà trong vòng vài năm, từ một hội thiện nguyện vô danh, chỉ có vài anh em hoạt động, mỗi năm may ra kiếm được vài nghìn cho 100 anh em thương binh, ngày nay, hội đã có tầm vóc lớn, số tiền gửi cho thương binh lên hơn $1 triệu mỗi năm, và con số hồ sơ thương binh chính thức hội có con số hơn 15,000 chưa kể hơn 3,000 hồ sơ quả phụ.
Được như vậy là nhờ nhân cách và đạo đức của chị, mặc dầu đôi lúc, chị tỏ ra một chút vụng về, chân thật. Chị không có tài hùng biện hay thuyết phục người khác bằng những lý luận của mình, nhưng ở chị toát ra một điều gì khiến cho người mới gặp cảm tình, tin cậy. Cái cảm giác khi Nam Lộc gặp chị lần đầu tiên, khi chúng tôi đưa chị đến gặp anh ở văn phòng Đông Nam Á hay lần đầu tiên Trúc Hồ gặp chị qua Nam Lộc là: “…Khi gặp cô, nghe cô nói chuyện, tôi tin tưởng ngay. Cô có một phong cách mà khi nói chuyện, tiếp xúc mình cảm thấy bình an lắm. Cô là một người tốt, một người sống vì mọi người. Do đó tôi tin tưởng hết vào cô và sẵn sàng làm việc với cô trong suốt 10 năm qua mà không có sự nghi ngờ gì hết.” (phát biểu của nhạc sĩ Trúc Hồ về chị).
Vì theo tôi, đầu tư tiền bạc, công sức dễ dàng hơn khi ta chọn nơi để đầu tư uy tín. Mất uy tín là mất tất cả. Vì vậy, mà tin tưởng nơi hội, nhiều tổ chức giúp thương binh ở trên nước Mỹ cũng như ở ngoại quốc sau khi gây quỹ đã gửi số tiền thu được về cho hội để phân phối đến các thương binh.Chị bình tâm, dịu dàng, không tranh chấp và vị tha, ngay cả trong thời gian có chủ trương nhằm đánh phá vu vạ hội, với những lời lẽ khiếm nhã đối với chị, cũng như với những người cộng tác, theo ý niệm của con nhà Phật: “Oan ức không cần bày tỏ!”
Phải nói mọi người đều bàng hoàng trước tin chị ra đi, nhất là vào những ngày vết đau 30 Tháng Tư lại cào xé nỗi tâm can của mọi người: những ân nhân đã từng đóng góp từng đồng bạc cho thương binh qua chị, những người lính đã thương yêu quân ngũ VNCH như chị, những người con xa xứ đã biểu đồng tình với công việc của chị lâu nay, những thương binh ở quê nhà đã coi chị như là một ân nhân lớn, hay là những người đã từng biết đến tên tuổi và công việc của chị.Chị Hạnh Nhơn! Tuổi chị đã nhiều, cũng không ai đòi hỏi sự cống hiến của chị là vô hạn, nhưng chị ra đi lúc này là có quá sớm hay không? Hơn 15,000 thương phế binh hướng về chị hôm nay, chính là đang gửi gắm lòng tin đến những người Việt xa quê hương.
Nhưng thương quý chị, chúng ta hy vọng rằng chúng ta sẽ tiếp nối con đường chị đi. Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 11 sắp tới đây tổ chức tại San Jose, và những kỳ gây quỹ sau nay sẽ không còn chị, nhưng tinh thần “Hạnh Nhơn” sẽ còn với các phong trào yểm trợ thương binh VNCH trên thế giới. Đó là tinh thần “sẵn sàng” của Hướng Đạo,” ứng trực 24/24 của một quân nhân và lòng yêu thương đùm bọc của đạo lý Việt Nam.
Từ đây, em sẽ không còn nghe vợ nói khi trở về nhà: “Sáng nay, chị có gọi!” hay khi bước vào nhà chị, nghe một cháu gọi vọng vào nhà trong: “Mạ ơi! Có chú tới!”Vì chị đã không còn nữa, thật rồi! Chị Hạnh Nhơn ơi!
Tạp ghi Huy PhươngApril 23, 2017
